Thứ Bảy, ngày 11 tháng 6 năm 2016

KINH DOANH THEO ĐẠO PHẬT

KINH DOANH THEO ĐẠO PHẬT



Chào bạn.

# Người xưa có câu “phi thương bất phú” nghĩa là không kinh doanh không thể giàu được, như vậy phải chăng mục đích của kinh doanh là chỉ để làm giàu? Đức Phật dạy nếu một người có năng lực làm giàu nhờ công sức và trí tuệ của chính mình, và biết sử dụng của cải vật chất đó làm lợi mình lợi người, cung cấp hàng hóa cho toàn xã hội, giải quyết hàng ngàn lao động… thì rất tốt. Còn làm giàu do lừa dối để lợi mình hại người thì không được, không tốt. Kinh doanh cũng là giúp cho sinh hoạt xã hội cân bằng và tương trợ lẫn nhau dựa vào nguyên tắc lợi mình lợi người (chứ không phải lợi mình hại người).

# Trong giới Phật tử không ít người có liên hệ đến ngành kinh doanh. Để việc kinh doanh mang lại lợi ích cho xã hội, người Phật tử phải thông hiểu nguyên tắc đạo đức trong giáo lý nhà Phật thì sẽ có lợi chứ không có hại. Nguyên tắc chính yếu đó là phải nhận thức đúng và hành xử tốt. Đúng là đúng với quy luật tự nhiên và quy định xã hội. Tốt là không hại mình, hại người, hay lợi mình hại người. Phật giáo hạn chế một số ngành kinh doanh có hại như kinh doanh ma túy, rượu bia, chất độc, vũ khí, sát sinh v.v… Nếu họ không kinh doanh những thứ đó thì sẽ không gây tổn hại cho con người, cho xã hội, cho môi sinh và cho nền hòa bình thế giới.

# Đối với những người nổ lực sống đời sống của mình theo giáo pháp, những lời dạy của đức Phật, có thể ứng dụng hoạt động kinh doanh và thật hữu ích trong việc học cách điều chỉnh chính mình sao cho hợp lý. Đức Phật dạy “nghèo là nguyên nhân của phi đạo đức và tội lỗi như trộm cướp, dối gạt, bạo động, sân hận và hung ác”. Kinh doanh bằng cách cải thiện đời sống kinh tế cho dân tộc của mình, đồng thời phải trả đủ tiền lương cho những người được tuyển dụng lao động có thu nhập ổn định trong cuộc sống, thì họ hài lòng, không băn khoăn hay lo sợ cái ăn cái mặc, và đất nước hiển nhiên trở nên hòa bình an vui cũng như đẩy lùi được nạn trộm cướp.




Vậy ứng dụng đạo phật vào kinh doanh như thế nào? Mời bạn cùng tìm hiểu:

I./ 3 yếu tố giúp doanh nhân đạt được hiệu quả cao trong kinh doanh:

Đạo Phật có 3 yếu tố giúp cho mọi sinh hoạt đều có thể trở nên tốt đẹp, đó là: thận trọng, chú tâm, và quan sát.
- Thận trọng là cẩn thận kỹ lưỡng trong mọi công việc.
- Chú tâm là sự chuyên tâm, thành ý, không xao lãng.
- Quan sát là xem xét thẩm tra mọi việc một cách khách quan rõ ràng.
Đó là ba yếu tố cần thiết giúp chúng ta biết điều chỉnh cho hoàn hảo tất cả mọi lãnh vực hoạt động của con người dù việc nhỏ hay lớn.

II./ 4 điều kiện cơ bản để kinh doanh thành công:

1)/ Có nhu cầu hay nguyện vọng chính đáng.
2)/ Có chuyên cần nỗ lực để thực hiện.
3)/ Có quyết tâm không thối chí nản lòng.
4)/ Có nhận thức rõ tiến trình thực hiện.

III./ 4 pháp có thể giúp doanh nhân thành đạt chính đáng:

1)/ Thức thời đạt vụ.
2)/ Thấu hiểu nhân tâm.
3)/ Có biện pháp đúng.
4)/ Biết cách giao tiếp.




IV./ Nói dối trong kinh doanh, quãng bá thổi phồng…với Phật Giáo có nên không:

Thực ra lời nói dối hay không dối không quan trọng bằng lời nói đó có hại người hại mình hay không. Nói thật mà hại mình hại người thì còn nguy hiểm hơn là nói dối nhưng lợi mình, lợi người.

Một lời nói khi bạn kinh doanh có giá trị cần 5 yếu tố:

1./ Chân: là nói đúng sự thật
2./ Thiện: là sự thật đó có hiệu quả tốt đẹp, lợi mình lợi người.
3./ Mỹ: là cách nói khéo léo sao cho người nghe vui lòng chấp nhận.
4./ Thời: là nói đúng lúc.
5./ Vị: là nói đúng chỗ.

Bạn không nên nói dối với mục đích lừa gạt để lợi mình hại người. Nhưng nếu bạn biết cách nói khéo léo, hư cấu, hay nói lách để đem lại lợi ích cho mình và người, hay khách hàng thì điều đó xem ra có vẻ như không đúng sự thật nhưng không phải là nói dối. Như vậy vấn đề là ở chỗ lương tâm và cách thể hiện lời nói sao cho có hiệu quả lương thiện chứ không phải cứ nói thật mà lại có thâm ý hại người.

V./ Tư tưởng Vô ngã:

Nếu ai cũng biết hạ cái tôi của mình và chỉ thấy điểm tốt của nhau. Nếu phát hiện bản thân hay người khác mắc phải sai lầm thì giúp nhau sửa đổi là hoàn thiện nhân cách của mình, của tập thể. Từ đó tập thể sẽ ngày một đi lên và phát triển bền vững.

VI./ Tư tưởng Nhân quả:

Có làm thì mới có hưởng, đó là quy luật công bằng và tuyệt đối đúng trong vũ trụ. Khi bạn xây dựng hệ thống kinh doanh, phải làm việc rất vất vả, và giúp đỡ nhiều có thu nhập nhiều người giàu lên, giúp nhiều giá trị cho xã hội thì kết quả mà bạn nhận lại sẽ là sự giàu có, sẽ là những điều tốt đẹp.




VII./ Tư tưởng từ bi:

Bởi vì trong kinh doanh bạn muốn giàu có cũng bạn đang đi giúp cho người khác, đối tác, khách hàng của bạn giàu có trước. Nếu bạn không có lòng tốt, từ bi thực sự thì không thể nào ta giúp đỡ họ một cách tận tình, chu đáo được. Điều này cũng giống như bạn làm phước trong đạo Phật, đó là giúp người khác có một cuộc sống ổn định, một con đường làm giàu, con đường hoàn thiện bản thân, con đường thịnh vượng.

VIII./ Tư tưởng bát chánh đạo:

Chánh kiến, chánh tư duy, chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng, chánh tinh tấn, chánh niệm, chánh định. Đó là 8 yếu tố cần thiết cho một lãnh đạo doanh nghiệp xuất chúng.

1./ Chánh kiến: bạn sẽ có cái nhìn đúng đắn về mọi việc giúp cho những người đi theo chúng ta vạch rõ phương hướng đường đi, chiến lược.

2./ Chánh tư duy: bạn luôn suy nghĩ đúng, diệt trừ suy nghĩ ác, giúp ta thu phục lòng người và gây ảnh hưởng.

3./ Chánh ngữ: nghĩa là một lãnh đạo phải có khả năng thuyết giảng tốt, khơi gợi lòng ham muốn vươn lên trong mỗi con người, truyền bá những tư tưởng, kiến thức một cách tốt nhất, đồng thời trong sự giao tiếp với các đồng nghiệp cũng tốt hơn.

4./ Chánh nghiệp: bạn làm điều thiện, làm giàu có kế sinh nhai và từ đó bạn có thể mang đến việc làm và sự giàu có đến cho rất nhiều người. Đó là một công việc thiện mà bạn càng làm càng có phước.

5./ Chánh mạng: nghĩa là không chạy theo dục lạc thế gian một cách quá đà, không kiềm chế sẽ dễ dẫn đến thân bại danh liệt trong giới lãnh đạo. Nó giúp bạn, điều độ lại cuộc sống của mình.

6./ Chánh tinh tấn: là bạn tập trung làm việc một cách đam mê, nhiệt tình, hết sức và chăm chỉ. Đây là một trong các yếu tố quan trọng của lãnh đạo.

7./ Chánh niệm: đó là sự sáng suốt, tĩnh giác để quyết công việc cũng như mọi vấn đề trong Kinh doanh một cách sâu sắc.

8./ Chánh định: đó là sự vào định khi bạn đã làm phước rất nhiều ta sẽ gặt hái kết quả định trong khi ngồi thiền và tâm luôn thanh tịnh an vui trong cuộc sống. Cũng như khi rời bỏ cuộc sống này rồi, ta sẽ được đưa về cõi an lạc, sung sướng.



IX./ Tư tưởng thiền định:

Trong cuộc sống xô bồ đầy biến động hiện nay, bạn cần thời gian tu tập lấy sự tĩnh giác, an định của tâm hồn để quyết định cho mọi việc một cách sáng suốt.

X./ Quan hệ Chủ và người lao động:

Chúng ta cần phải nổ lực để thiết lập một đời sống vô hại. Người sử dụng lao động không nên ngược đãi nhân viên của mình, và nhân viên công nhân cũng phải thường xuyên hành động trung thực với chủ lao động. Chủ lao động không nên quá đặt nặng vào sự giàu có và tài sản, và phải tạo cơ hội cho nhân viên, công dân của mình tăng trưởng của cải qua các phương thức lương thiện và vô hại.

Chủ lao động nên phân chia công việc phù hợp với khả năng trình độ của người lao động, phải trả đầy đủ tiền lương cho họ; cung cấp các nhu cầu thuốc men khi họ bị bệnh, thỉnh thoảng cũng nên trợ cấp cho họ qua hình thức tặng thưởng.

Về phần mình, người lao động không nên lười biếng, mà phải trung thực, siêng năng, lễ phép; không nên lừa dối ông chủ của mình, mà phải nghiêm chỉnh trong công việc. Đây là mối quan hệ qua lại với quyền lợi và nghĩa vụ hổ tương lẫn nhau, chứ không nên bên này tìm cách bóc lột hoặc ngược đãi bên khác và ngược lại.

XI./ Đạo đức trong kinh doanh:

Đức Phật nhất định muốn khuyến khích sự phát triển kinh tế bằng cách vận hành kinh doanh thành công. Nếu không kiềm chế tham vọng về đời sống vật chất thì không được hoan nghênh, bởi vì tham vọng như vậy có thể dẫn đến tính ích kỷ, xấu ác, ghanh tị và nhiều tình huống bất hạnh khác. Các tính chất đáng trách là tham lam, tự đại, cố chấp, chiếm hữu, kết bè kết lũ.
Doanh thu trong kinh doanh có thể được chấp nhận khi nó được sử dụng vào những mục đích tốt như sự phát triển tinh thần cao hơn và giúp đở người khác, nếu không như vậy, nó chỉ là một hoạt động ích kỉ. Đạo đức nên trở thành trung tâm của các quyết định kinh doanh.

Đạo đức trong kinh doanh là một phạm trù rất rộng. Một doanh nghiệp làm ăn có đạo đức là doanh nghiệp tìm kiếm lợi nhuận không dựa trên sự lừa dối, lường gạt khách hàng hay đối tác kinh doanh. Đạo đức kinh doanh đòi hỏi chiến lược phát triển của doanh nghiệp phải làm giàu trên cơ sở tận tâm phục vụ khách hàng, thông qua việc tôn trọng quyền và lợi ích của khách hàng, giữ uy tín với khách hàng.

Đạo đức trong kinh doanh là phải đảm bảo lợi ích của nhân viên trong công ty của mình, trên cơ sở bảo vệ nhân phẩm của người làm công, tạo điều kiện cho họ phát triển và an tâm sản xuất cũng như phát huy hết những khả năng vốn có của họ. Đạo đức doanh nghiệp cũng đòi hỏi các nhà kinh doanh quan tâm giải quyết vấn đề môi trường, các vấn đề xã hội - nhân đạo.




XII./ Để làm giàu chính đáng và đạo đức thì Doanh Nghiệp cần hội đủ 3 điều kiện: “Có mắt, khéo phấn đấu và xây dựng được cơ bản.”

1./ Có mắt: tức nghiệp vụ chuyên môn, biết đánh giá về nhu cầu thị trường, đặc điểm hàng hóa và hiệu quả kinh tế trong quan hệ cung và cầu, biết nghiên cứu thị trường (marketing) và hành vi hay mong muốn của khách hàng.

2./ Khéo phấn đấu: Phải có kinh nghiệm trên thương trường, tầm nhìn chiến lược, khéo phấn đấu để đạt mục tiêu đã đề ra (hoạch định và lượng giá mục tiêu).

3./ Xây dựng niềm tin đạo đức là vấn đề cơ bản nhất, chữ tín trong quan hệ kinh doanh hay giao tiếp, trong sản phẩm, chất lượng cung cấp dịch vụ, bảo đảm mục tiêu lợi ích cho khách hàng cũng như người lao động, xây dựng uy tín doanh nghiệp cũng như thương hiệu.

XIII./ Kinh doanh thành công rồi thì hạnh phúc vì kinh nghiệm và tài sản được chia sẽ:

Hạnh phúc về những kinh nghiệm và tài sản để chia sẽ, tiêu pha tùy nghi với gia đình, bạn bè, người lao động, người có hoàn cảnh khó khăn và những hoạt động xã hội xứng đáng.

Cuối cùng chúc bạn kinh doanh thành công và chia sẽ thật nhiều!



Mr. Trương Lam Sơn



~~~~~~~~~~~~~

Tel: 0918 407070

#######


########



Thứ Năm, ngày 09 tháng 6 năm 2016

NHỮNG LỜI PHẬT DẠY ĐẠO LÀM NGƯỜI

NHỮNG LỜI PHẬT DẠY ĐẠO LÀM NGƯỜI




Chào bạn!

  • Nhiều năm qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể vô minh chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi.
  • Hiểu về đạo làm người và tập hằng ngày để cuộc sống tốt hơn, để đạt được an lạc hạnh phúc và thành công luôn là mong muốn của bất kì ai đặt biệt là trong kinh doanh, các mối quan hệ trong cuộc sống. Dưới đây là một bản kinh nguyên thủy, ngắn gọn, ghi lại lời Phật dạy cách đối nhân xử thế, cách thực thi các bổn phận và trách nhiệm của người Phật tử đối với bản thân, gia đình và xã hội, rộng hơn là Phật dạy cách kiến tạo một xã hội hài hòa, một cuộc sống đầy an lành và hạnh phúc.


I./ Tránh bốn việc kết và bốn việc ác:


Bốn việc kết: Sát sinh, trộm cắp, dâm dật, vọng ngữ: đây là bốn điều xấu ác mà bất cứ ai cũng nên tránh, hàng ngày đọc báo chúng ta vẫn thường thấy nhan nhãn các tội phạm phạm bốn điều trên: hãm hiếp, giết người, cướp của… gây cho xã hội những bất an thường nhật. Rõ thấy, những điều mà Phật dạy chẳng có gì khác ngoài những chuyện thực thường ngày ở thế gian.

Bốn trường hợp ác: tham dục, sân hận, sợ hãi, ngu si. Về tham dục, không phải cứ tham dục là điều xấu, mà tham dục cần phân biệt có hai loại, loại tham dục phục vụ ngũ dục (tài, sắc, danh, thực, thùy…) khiến cho tâm trí mê mờ, dẫn đến những vọng tưởng điên đảo, sân hận, sợ hãi và ngu si… loại tham dục này thì cần phải loại bỏ, loại tham dục thứ hai phục vụ cho chánh kiến, chánh tư duy, chánh nghiệp… cho sự học hành, phát triển nhân cách, tinh thông trí tuệ, nâng cao dân trí, sự phồn thịnh xã hội, sự bình an, sự hạnh phúc..thì cần thực hành và phát huy.


II./ Sáu nghiệp hao tổn tài sản cần tránh:


1. Đam mê rượu chè.
2. Cờ bạc.
3. Phóng đãng.
4. Đam mê kỹ nhạc.
5. Kết bạn người ác.
6. Biếng lười.

Như vậy, Phật dạy người nào tránh được bốn nghiệp kết, bốn việc ác, sáu nghiệp hao tổn tài sản thì không những đời này đẹp và cả đời sau cũng được hưởng những quả tốt đẹp, đời này có duyên lành và đời sau cũng có duyên lành, trong hiện tại được người đời khen, xã hội ngợi khen, gia đình ngợi khen và trên hết phương ấy được an ổn, xã hội ấy được tốt đẹp, không lo sợ…

III./ Tránh kết bạn với người xấu hoặc tránh làm điều xấu:


Trong cuộc sống ai cũng cần có bạn, tình bạn kiểu Bá Nha – Tử Kỳ hay Lưu Bình Dương Lễ thuộc dạng xưa nay hiếm, nhưng cũng cần phải lựa bạn tốt mà chơi, nếu giao du với bạn xấu sẽ thấy có một trong sáu lỗi như sau:

1,/ Tìm cách lừa dối bạn.
2,/ Ưa chỗ thầm kín.
3,/ Dụ dỗ vợ người.
4,/ Mưu đồ chiếm đoạt tài sản của người.
5,/ Xoay tài lợi về mình.
6,/ Hay phanh phui lỗi người.

Đó sáu tai hại về bạn xấu mà bạn cần tránh hoặc bạn  không nên làm theo. Nếu chúng ta làm bạn với kẻ ác mãi thì gia sản mỗi ngày mỗi tiêu tán.




IV./ Bốn hạng người thân bạn cần đề phòng:



1./ Hạng úy phục: là người thường hay làm bốn việc: một, cho trước đoạt lại sau; hai, cho ít mong trả nhiều; ba, vì sợ gượng làm thân; bốn, vì lợi gượng làm thân.

2./ Hạng mỹ ngôn: thường hay làm bốn việc: một, lành dữ đều chiều theo; hai, gặp hoạn nạn thì xa lánh; ba, ngăn cản những điều hay; bốn, thấy gặp nguy tìm cách đùn đẩy.

3./ Hạng kính thuận: thì thường làm bốn việc: một, việc trước dối trá; hai, việc sau dối trá; ba, việc hiện dối trá; bốn, thấy có một chút lỗi nhỏ đã vội trách phạt.

4./ Hạng bạn ác: thì thường làm bốn việc: một, bạn lúc uống rượu; hai, bạn lúc đánh bạc; ba, bạn lúc dâm dật; bốn bạn lúc ca vũ.

V./ Bốn hạng người thân bạn nên đáng thân cận: 


1./ Người ngăn làm việc quấy: thường làm bốn việc:
  • Thấy người làm ác thì hay ngăn cản.
  • Chỉ bày điều chánh trực.
  • Có lòng thương tưởng.
  • Chỉ đường sinh Thiên.
Đó là bốn trường hợp người ngăn cản việc quấy đem lại nhiều lợi ích và hay che chở cho bạn.

2./ Người thương yêu: 

Hạng thương yêu thì thường làm bốn việc: Mừng khi mình được lợi, lo khi mình gặp hại, ngợi khen đức tốt mình, thấy mình nói ác thì tìm cách ngăn cản. Đó là bốn điều thương yêu đem lại nhiều lợi ích và hay che chở.

3./ Người giúp đỡ: 

Hạng giúp đỡ có bốn việc. Đó là: che chở mình khỏi buông lung, che chở mình khỏi hao tài vì buông lung, che chở mình khỏi sợ hãi, khuyên bảo mình trong chỗ vắng người.

4./ Người đồng sự: 

Hạng đồng sự thì thường làm bốn việc: không tiếc thân mạng với bạn, không tiếc của cải với bạn, cứu giúp bạn khỏi sợ hãi, khuyên bảo bạn lúc ở chỗ vắng người.



VI./ Lễ bái sáu phương hay cách thức xây dựng một xã hội hạnh phúc:


Sáu phương là gì?: Phương Đông là cha mẹ, phương Nam là sư trưởng, phương Tây là thê thiếp, phương Bắc là bạn bè thân thích, phương trên là các bậc trưởng thượng, Sa-môn, Bà-la-môn, phương dưới là tôi tớ. Bài dạy lễ sáu phương là cách mà Phật dạy đạo làm người.



Phương Đông: Đạo hiếu làm con, phận làm cha mẹ:



  • A./ Kẻ làm con phải kính thuận cha mẹ với năm điều:


1. Cung phụng không để thiếu thốn.
2. Muốn làm gì thưa cha mẹ biết.
3. Không trái điều cha mẹ làm.
4. Không trái điều cha mẹ dạy.
5. Không cản chánh nghiệp mà cha mẹ làm.


  • B./ Kẻ làm cha mẹ phải lấy năm điều này chăm sóc con cái:

1. Ngăn con đừng để làm ác.
2. Chỉ bày những điều ngay lành.
3. Thương yêu đến tận xương tủy.
4. Chọn nơi hôn phối tốt đẹp.
5. Tùy thời cung cấp đồ cần dùng..

Kẻ làm con kính thuận và cung phụng cha mẹ, cha mẹ thương con, bảo bọc cho con thế thì gia đình ấy được hạnh phúc, xã hội bình an, phương ấy được an ổn không có điều lo sợ.


Phương Nam: Đạo nghĩa thầy trò:



  • A./ Đệ tử cung phụng sư trưởng có năm điều:

1. Hầu hạ cung cấp điều cần.
2. Kính lễ cúng dường.
3. Tôn trọng quí mến.
4. Thầy có dạy bảo điều gì không trái nghịch.
5. Thầy có dạy bảo điều gì nhớ kỹ không quên. Kẻ làm đệ tử cần phải thờ kính sư trưởng với năm điều ấy.


  • B./ Thầy cũng có năm điều để săn sóc đệ tử:

1. Tùy thuận pháp mà huấn luyện.
2. Dạy những điều chưa biết.
3. Giải nghĩa rành rõ những điều trò hỏi.
4. Chỉ cho những bạn lành.
5. Dạy hết những điều mình biết không lẫn tiếc.

Nếu đệ tử kính thuận, cung kính nghe lời sư trưởng, thầy thì thương trò, chỉ bảo dạy dỗ tận tình cho học trò thì nền giáo dục xã hội ấy phát triển, phương ấy vững bền, an ổn không có điều lo sợ.



Phương Tây: Đạo nghĩa vợ chồng



  • A./ Chồng phải có năm điều đối với vợ:

1. Lấy lễ đối đãi nhau.
2. Oai nghiêm không nghiệt.
3. Tùy thời cung cấp y, thực.
4. Tùy thời cho trang sức.
5. Phó thác việc nhà.


  • B./ Vợ cũng phải lấy năm việc cung kính đối với chồng:

1. Dậy trước.
2. Ngồi sau.
3. Nói lời hòa nhã.
4. Kính nhường tùy thuận.
5. Đón trước ý chồng.

Chồng đối với vợ thương yêu, tôn trọng, vợ đối với chồng cung kính đối đãi nhau, như thế thì phương ấy được an ổn không điều gì lo sợ.

Phương Bắc: Quan hệ bạn bè, tình làng nghĩa xóm:



  • A./ Người ta phải lấy năm điều thân kính đối với bà con:

1. Chu cấp.
2. Nói lời hiền hòa.
3. Giúp ích.
4. Đồng lợi.
5. Không khi dối.


  • B./ Bà con cũng phải lấy năm điều đối lại:

1. Che chở cho mình khỏi buông lung.
2. Che chờ cho mình khòi hao tài vì buông lung.
3. Che chở khỏi sự sợ hải.
4. Khuyên răn nhau lúc ở chỗ vắng người.
5. Thường ngợi khen nhau.

Tình người, tình làng nghĩa xóm, biết thân kính bà con như vậy thì phương ấy được yên ổn không điều chi lo sợ.


Phương Dưới: Quan hệ chủ tớ, trên dưới



  • A./ Chủ đối với tớ có năm điều để sai bảo:

1. Tùy khả năng của tớ mà sai sử.
2. Tùy thời cho ăn uống.
3. Phải thời thưởng công lao.
4. Thuốc thang khi bệnh.
5. Cho có thời giờ nghỉ ngơi, giải trí.


  • B./ Tôi tớ phải lấy năm điều phụng sự chủ:

1. Dậy sớm.
2. Làm việc chu đáo.
3. Không gian dối trộm cắp.
4. Làm việc có lớp lang.
5. Bảo tồn danh giá chủ.

Nếu chủ đối với tớ được như vậy thì phương ấy được an ổn không điều chi lo sợ.

Phương Trên: Quan hệ giữa đàn việt với Sa-môn



  • A./ Kẻ đàn việt cung phụng hàng Sa-môn với năm điều:


1. Thân hành từ.
2. Khẩu hành từ.
3. Ý hành từ.
4. Tùy thời cúng thí.
5. Không đóng cửa khước từ.


  • B./ Sa-môn, Bà-la-môn cũng khuyên dạy theo sáu điều:

1. Ngăn ngừa chớ để làm ác.
2. Chỉ dạy điều lành.
3. Khuyên dạy với thiện tâm.
4. Cho nghe những điều chưa nghe.
5. Những gì đã được nghe làm cho hiểu rõ.
6. Chỉ vẻ con đường sanh thiên.

Nếu đàn việt kính phụng hàng Sa-môn, Bà-la-môn như thế thì phương ấy được an ổn không điều gì lo sợ.




  • Qua toàn bộ nội dung kinh về đạo làm người ta thấy thật ngắn ngọn, súc tích, ngôn ngữ Phật dùng rất rõ ràng mà bất cứ ai đọc cũng có thể nắm bắt, lời dạy như luồng sáng mở ra những gì bị đóng kín; như người mê được tỏ, đang ở trong nhà tối được gặp đèn, có mắt liền thấy, rất thiết thực, căn bản, rất cần cho chúng ta trong ứng xử với các mối quan hệ thường ngày trong cuộc sống.
  • Các pháp đều nương với nhau mà tồn tại, mỗi người trong cuộc sống cũng đều phải có nghĩa vụ và trách nhiệm nhau trong mối quan hệ. Quan hệ cha mẹ, con cái, ai cũng ít nhất một lần làm học trò, ai cũng ít nhất có một người bạn, ai cũng phải làm một việc gì đó để sống, ai cũng có người yêu, trong kinh doanh ai cũng có khách hàng…vì vậy cần phải ứng xử sao cho hợp đạo hợp nghĩa, đúng mực để tự bảo vệ bản thân tức là bảo vệ cho gia đình, cho xã hội. Những lời phật dạy đạo làm người căn bản dạy nếu bạn tập và làm theo hang ngày sẽ cho ta biết cách giữ gìn các mối quan hệ đó một cách tốt đẹp.
Chúc bạn thành công trong cuộc sống cũng như các mối quan hệ tốt đẹp!

Mr. Trương Lam Sơn


~~~~~~~~~~~~~~~

Tel: 0918 407070

````

*******


Thứ Tư, ngày 08 tháng 6 năm 2016

PHONG TỤC TẾT ĐOAN NGỌ MÙNG 5 THÁNG 5


PHONG TỤC TẾT ĐOAN NGỌ MÙNG 5 THÁNG 5




Chào bạn.

Ca dao ta có câu:

"Tháng tư đong đậu nấu chè.
Ăn tết Đoan ngọ trở về tháng năm."

Vậy Tết Đoan Ngọ là tết gì ? Và ta ăn Tết Đoan Ngọ vào ngày nào tháng Năm nào?


I./ TẾT ĐOAN NGỌ LÀ GÌ:



  • Tết Đoan Ngọ hay còn gọi là Tết Đoan Dương, được tổ chức ngày mùng 5 tháng 5 âm lịch, là một ngày Tết truyền thống tại một số nước Đông Á như Việt Nam, Triều Tiên, Hàn Quốc và Trung Quốc. Tết Đoan ngọ tồn tại từ lâu trong văn hoá dân gian Phương Đông và có ảnh hưởng đến sinh hoạt văn hoá.
  • Đoan nghĩa là mở đầu, Ngọ là khoảng thời gian từ 11 giờ sáng tới 1 giờ chiều, và ăn tết Đoan Ngọ là ăn vào buổi trưa. Đoan Ngọ lúc mặt trời bắt đầu ngắn nhất, ở gần trời đất nhất trùng với ngày hạ chí. Sở dĩ Tết này được gọi là Tết Đoan Ngọ, chính vì tháng năm là tháng bắt đầu nắng to, khi dương đang thịnh như mặt trời vào lúc giữa trưa. Theo địa bàn thì phương Nam là chính Ngọ, mà Ngọ là ngôi dương, cho nên tết này là Tết Đoan Dương. Vả chăng tháng năm cũng lại là tháng Ngọ trong một năm.
  • Ở Việt Nam, ngày Tết Đoan Ngọ là Tết chiết sâu bọ, là ngày phát động bắt sâu bọ, tiêu diệt bớt các loài gây hại cho cây trồng trên cánh đồng, trong đó nhiều loài sâu có thể ăn được và chúng được coi như là chất bổ dưỡng.




II./ Truyền thuyết Về Tết Đoan ngọ tại Việt Nam:



  • Thời xa xưa vào một ngày sau vụ mùa nông dân chúng đang ăn mừng vì trúng mùa, nhưng sâu bọ năm ấy kéo dày ăn mất cây trái, thực phẩm đã thu hoạch. Nhân dân đau đầu không biết làm cách nào để có thể giải được nạn sâu bọ này, bỗng nhiên có một ông lão từ xa đi tới tự xưng là Đôi Truân. Ông chỉ dân chúng mỗi nhà lập một đàn cúng gồm đơn giản gồm có bánh gio, trái cây sau đó ra trước nhà mình mà vận động thể dục.
  • Nhân dân làm theo chỉ một lúc sau đó sâu bọ đàn lũ té ngã rã rượt. Lão ông còn bảo thêm: Sâu bọ hằng năm vào ngày này rất hung hăng, mỗi năm vào đúng ngày này cứ làm theo những gì ta đã dặn thì sẽ trị được chúng. Dân chúng biết ơn định cảm tạ thì ông lão đã đi đâu mất. Để tưởng nhớ việc này, dân chúng đặt cho ngày này là ngày "Tết diệt sâu bọ", có người gọi nó là "Tết Đoan ngọ" vì giờ cúng thường vào giữa giờ Ngọ.




III./ Các hoạt động chính vào Tết Đoan Ngọ:



  • Tết Đoan Ngọ là dịp dân ta thường ăn tết ở nhà với gia đình. Buổi sáng sớm ngày Tết Đoan Ngọ người ta ăn bánh tro, trái cây, và rượu nếp để giết sâu bọ, bệnh tật trong người.
  • Nhiều người tắm nước lá mùi để phòng bệnh và tẩy trừ sâu bọ. Nhiều địa phương ở ven biển đúng giờ ngọ họ đi tắm biển. Vì ngày này, theo quan niệm dân gian khí dương mạnh nhất trong năm, người ta cúng lễ để cầu an. Cũng theo quan niệm đó, các loại cây lá hái trong thời gian này có tác dụng chữa bệnh tốt nhất nên các thầy thuốc thường lên núi hái thuốc.
  • Vào dịp Tết Đoan Ngọ, nếu ai bị cảm cúm nên dùng 5 loại lá: bạch đàn, xương rồng, ngũ trảo, dâu tằm ăn, và sả nấu nước xông để bớt bệnh. Một số nhà dùng cành xương rồng bỏ trong nhà để đuổi tà ma.
  • Bánh tro đã trở thành món ăn truyền thống trong dịp Tết Đoan Ngọ ở Nam Trung Bộ và Miền Nam Việt Nam. Bánh tro có nhiều tên khác nhau như banh ú, bánh gio và bánh âm và có vài biến thể khác nhau theo điệu phương. Bánh tro làm bằng gạo đã ngâm từ nước tro được đốt bằng củi các loại cây khô hay rơm, gói trong lá chuối. Bánh tro dễ ăn, dễ tiêu làm mát ruột, thường ăn với đường hoặc mật.
  • Ở miền Bắc, ngày này các gia đình thường làm các món từ vịt, đặc biệt là tiết canh vịt.
  • Rượu nếp hay cái rượu cũng là món ăn được nhiều người ưa thích trong tết Đoan Ngọ. Tục uống rượu hoặc ăn rượu nếp giết sâu bọ.




IV./ LỄ BÁI TRONG NGÀY TẾT ĐOAN NGỌ:



  • Có tiết lễ, phải có cúng bái. Cũng như các tết khác, ta cũng ăn Tết Đoan Ngọ bằng sự cúng lễ.
  • Tại các làng xã có cúng lễ thần tại đình, đền; tại các thôn xóm có cúng tại miếu. Ở nhà bạn nên lễ cúng ông bà ông vải và cúng Thổ Công. Riêng tại gia đình các đông y sĩ có sữa lễ cúng Thánh sư, ngoài lễ cúng tổ tiên và Thổ Công.
  • Hoa quả là những thứ không thể thiếu trong ngày Tết Đoan Ngọ.


V./ TỤC LỄ NGÀY ĐOAN NGỌ:


Ngoài việc cúng lễ trong ngày Tết Đoan Ngọ, ở một vài địa phương, người Việt ta có nhiều tục lệ được mọi người hưởng ứng cùng theo:


  1. Tục giết sâu bọ,
  2. Tục nhuộm móng chân móng tay,
  3. Tục đeo bùa tui bùa túi,
  4. Tục tắm nước lá mùi,
  5. Tục khảo cây lấy quả,
  6. Tục hái thuốc vào giờ Ngọ,
  7. Tục treo ngãi cứu để trừ tà,
  8. Tục đi siêu.

  • Tết mồng 5 tháng Năm, còn được ta gọi là Tết Giết sâu bọ vì theo quan niệm của ta xưa, trong người, nhất là trong bộ phận tiêu hóa, thường có sâu bọ. Sâu bọ này nếu không bị trừ đi sẽ sinh sản ngày càng nhiều và gây tại hại cho người. Quanh năm sâu bọ ẩn sâu trong bụng, duy chỉ có ngày mồng 5 tháng 5 là chúng ngoi lên. Nhân dịp sâu bọ ngoi lên, người ta sẽ giết chúng. Giết sâu bọ bằng chính bằng những thức ăn, nhất là bằng rượu nếp và hoa quả, hòa ít tam thần đơn hoặc bôi phẩm hồng vào thóp đầu, vào ngực, vào rốn để trừ trùng.
  • Sáng sớm ngày mồng 5 tháng Năm, ngay khi thức dậy, súc miệng xong là phải giết sâu bọ ngay. Trong ngày này mỗi người ăn ít nhất một bát cơm rượu nếp, sau đó ăn một bát thạch, rồi đến ăn các trái cây như mận, muỗm, sấu, đào … Ăn rượu nếp vào cho chúng say, sau đó những trái cây làm cho chúng chết.
  • Đối với trẻ con, bôi một ít thần sa, chu sa vào hai bên thái dương và vào bụng giặc hòa với nước cho chúng uống vì người ta tin rằng, lúc sâu bọ bị trái cây giết có sự phản ứng gây sự bất an cho trẻ con nên dùng thần sa, chu sa để trấn an trước. Cho trẻ ăn hoa quả, rượu nếp, trứng luộc, kê, bánh đa, mận, muỗm, dưa hấu, uống nước dừa... bôi hồng hoàng vào thóp đầu, vào ngực, vào rốn để giết sâu bọ.
  • Trẻ em giết sâu bọ xong khi còn ngồi trên giường, rồi rửa mặt mũi, chân tay xong bắt đầu nhuộm móng tay móng chân, đeo chỉ ngũ sắc. Em gái đến độ tuổi xâu lỗ tai cũng chọn ngày này mà xâu.
  • Nhiều người mua bùa chỉ đeo cho trẻ con. Bùa kết bằng chỉ ngũ sắc, kết theo hình hoa sen, quả đào, quả ớt... Lại may áo lụa mang đến các cửa chùa, cửa tĩnh in dấu vẽ bùa rồi mặc cho trẻ, có ý trừ ma tà cho khỏi quấy.
  • Ngày nay, hàng năm khi mồng 5 tháng 5 tới, ngoài việc cúng bái, vẫn còn người giết sâu bọ, vẫn ăn cơm rượu nếp hay cơm rượu vào buổi sáng và vẫn dùng trái cây như xưa.
  • Giữa trưa ngày tết đoan ngọ thì làm cỗ cúng gia tiên, rồi đi hái lá mồng năm. Tục hái thuốc mồng 5 cũng bắt đầu từ giờ Ngọ, đó là giờ có Dương khí tốt nhất trong cả năm, lá cây cỏ thu hái được trong giờ đó có tác dụng chữa bệnh tốt, nhất là các chứng ngoại cảm, các chứng âm hư. Người ta hái bất kỳ loại lá gì có sẵn trong vườn, trong vùng, miễn sao đủ trăm loại, nhiều ít không kể, nhất là lá ích mẫu, lá cối xay, lá vối, ngải cứu, sả, tử tô, kinh giới, lá tre, lá bưởi, cam, chanh, quýt, mít, muỗm, hành, tỏi, gừng, chè, ổi, trầu không, sài đất, sống đời, bồ công anh, sen, vông, lạc tiên, nhọ nồi... đem về ủ rồi phơi khô, để sau đem nấu uống cho rằng uống thế thì lành.
  • Có nhiều người đi lấy lá ngải cứu, năm nào thì kết hình con thú năm ấy như năm Tý thì kết con chuột, năm Sửu kết con trâu, năm Dần kết con hổ... treo ở giữa cửa, để trừ ma quỷ và về sau ai có bệnh đau bụng thì dùng làm thuốc sắc uống.

chúc bạn cùng gia đình hưỡng một cái tết đoan ngọ thật hạnh phúc, vui tươi và đầm ấm!


(((___)))

Mr. Trương Lam Sơn


 ~~~~~~~~~~~~~~~

Tel: 0918 407070

&&&&&


****************